PDA

View Full Version : Sự hối hận muộn màng


Vô Ảnh Khứ
07-13-2010, 04:07 PM
Nó chợt giật mình tỉnh giấc, mồ hôi ướt khắp người. Lại một đêm nữa nó mơ về Bi, vẫn khuôn mặt đó, nụ cười, ánh mắt nhìn nó sao quá đỗi yêu thương.
Quen nhau khi cùng đi dự party với đám bạn, nó đã khiến cho trái tim bi xao xuyến, và dường như có một định mệnh nối kết, chỉ sau một lần nói chuyện, một lần gặp nhau, 2 đứa đã cảm thấy không thể sống thiếu nhau được nữa. Tình yêu đã nảy sinh mãnh liệt và cứ bùng lên như một ngọn đuốc.
Nó thơ thần thả bộ trên con đường xanh mát, nơi mà ngày trước nó cùng Bi đã nắm tay nhau bước đi, lúc đó Bi đã nói với nó “ Anh sẽ mãi mãi nắm lấy bàn tay em, mãi mãi k buông tay, anh sẽ mang đến cho em hạnh phúc và em sẽ là người hạnh phúc nhất trên thế gian này”, Bi siết nhẹ bàn tay nó, như một điều khẳng định cho tình yêu...
Nó lang thang đi dưới trời mưa, trời mưa hay chính tiếng lòng nó đang thổn thức, lạnh quá, lạnh quá Bi ơi... Nhớ hôm nào 2 đứa giận nhau, nó bỏ chạy ra ngoài khi trời bắt đầu nổi cơn giông tố, rồi mặc cho trời mưa, nó cứ lao đi. Bi chạy theo nó, bắt kịp, Bi ôm chầm nó vào lòng và cứ nói mãi câu “ Anh yêu em”. Vòng tay ấm áp ấy khiến nó không thể nào quên được. Giờ đây, khi một mình lê bước trong cơn mưa buồn bã nó vẫn nghe giọng Bi đâu đó cứ nói bên tai nó “Anh yêu em”
Nó chóng quên... Tình yêu của nó nồng nàn, cháy bỏng, nhưng cũng ra đi nhanh như lúc đến. Nó ham vui, lao theo những cuộc chơi khác. Nó bỏ rơi Bi khi nó biết Bi đang đau khổ. Nó chia tay, Bi lặng im quay bước nhẹ nhàng như lúc đến... Mấy hôm sau, Bi gọi cho nó và nói Bi đã rời Việt Nam và về Đức, nơi gia đình đang sinh sống
Bẵng đi một thời gian...
Nó dọn dẹp mọi thứ... Một mảnh giấy rơi ra... Dòng chữ quen thuộc của Bi xuất hiện “ Nếu như ngày nào đó, em chợt nhớ đến anh thì hãy gọi cho anh. Nếu như em cảm thấy buồn, đừng quên gọi cho anh. Nhưng nếu như em không gọi, anh dù đau khổ cũng cảm thấy vui, vì anh biết rằng em đang hạnh phúc”... Bất giác nó chạnh lòng, nhấc điện thoại...
“ Alo”
“ Dạ cho con gặp Bi”
“ Cháu là gì của Bi”
“ Dạ cháu là Linh, bạn của Bi”
“ Cháu không biết Bi nó đã ra đi cả tháng nay rồi sao”
....
Nó đánh rơi điện thoại, thẫn thờ... Bi đã ra đi nhanh đến nỗi nó không kịp tin đó là sự thật... Nó bàng hoàng khi biết sự thật, vì quá đau khổ và tuyệt vọng khi bị gia đình cấm cản để quen với nó, Bi đã quyết tâm rời bỏ gia đình đi theo tiếng gọi con tim, Bi chọn nó để rồi cuối cùng nó bỏ rơi Bi... Nó đã đưa Bi vào ngõ cụt và k có lối thoát, bế tắc, Bi đã chọn con đường ra đi mãi mãi để giải thoát cho chính mình...
Để giờ đây, mỗi khi nó nghe bài “ Chiếc khăn gió ấm” nó lại nghĩ về Bi, nó sống trong day dứt, nước mắt nó rơi, rơi cho sự hối hận muộn màng....

p/s: đây là 1 câu chuyện hoàn toàn có thật, tên của nhân vật trong truyện cũng là tên thật đấy^^