Chill Love
06-30-2010, 12:24 PM
1/Thơ gởi những người bạn trên net
Rất nhiều tấm lòng đơn sơ chân thật
Dẫu xa xôi nhưng ta vẫn thấy gần
Có những con người chưa lần gặp mặt
Qua màn hình tình cảm bỗng nhiên thân
Như bóng trăng đuổi nhánh lá ngoài sân
Chuyện khoai sắn ruộng nương sao mộc mạc
Nỗi niềm riêng bâng quơ qua khúc hát
Dù người dưng cũng vướng víu nợ trần
Lắm người bảo tình ảo rất phù vân
Là chưa xét hết mọi bề phải trái
Nếu chúng ta chịu lắng lòng cảm nhận
Thời gian trôi thu ngắn lối đi dài
Những nụ cười trong như giọt sương mai
Làm ấm lại những trái tim giá lạnh
Lời nói thẹn thùa đong đưa huýt láy
Ta mơ màng ngỡ lạc cỏi tình say
Người trên net tuy gặp gở hàng ngày
Tầm mắt vẫn chưa nhận ra nhau được
Cứ tưởng tượng gót son êm nhẹ bước
Dáng yêu kiều sau câu chữ tung bay
Chưa bao giờ tay được chạm bàn tay
Sao hơi ấm như lan vào tim phổi
Người và ta cách xa nhau vời vợi
Sao hương thơm ngan ngát phủ quanh đời
Hồn đắm chìm trong cõi ảo chơi vơi
Men tình ái luôn làm ta say khướt
Suối tóc em có dài đen óng mượt
Ta mơ một lần thả nó buông lơi
Ngọt ngào làm sao hai tiếng anh ơi
Từ máy tính đã đi vào giấc ngủ
Bến hạnh phúc ta đắp xây mong đợi
Chờ gặp người sáng tỏ chuyện riêng tư
Những câu thơ viết thay lời tâm sự
Lẫn nụ hôn môi gợi mở nguồn vui
Ân tình thiết tha chia sẽ ngọt bùi
Đã cuốn hút bao nhiêu hồn nam nữ
Chỉ thế thôi! chỉ trao nhau câu chữ
Kết nợ duyên thành bạn hữu người thân
Biết mai nầy trên vạn nẽo đường trần
Có hòa hợp nhau nối liền tình sử?
HIỀN NHÂN
Chưa phai tình cũ
Tôi khơi tro tàn tìm lại một ước mơ
Tôi đập vỡ gương để tìm em ngày đó
Sao em như con dế rụt đầu trong thảm cỏ
Không vươn mình lên nhận nắng gió bốn phương trời?
Em cứ thả hồn mình vào kinh kệ chơi vơi
Rồi than trách đời phù du toàn bể khổ?
Hạnh phúc chúng mình một thời tương ngộ
Nói thế nào em cũng chưa quên được tôi
Nụ cười em vẫn tươi đẹp trên đôi môi
Sao ánh mắt đem nhuộm màu thẳm tối?
Nếu có thể tôi sẳn sàng đánh đổi
Núi sầu em bằng cả cuộc đời tôi
Ôi! đôi mắt từng sáng trong như ngọc bội
Ngước nhìn tôi lộ rỏ một trời thương
Có lẽ nào vì cuộc sống vô thường
Vội qui nạp trái tim tôi gian dối?
Không YL ơi chẳng bao giờ tôi phản bội
Ân tình em như máu thịt nuôi xương...
HIÊN NHÂN
TUỔI HỌC TRÒ CỦA TÔI
Tuổi thơ tôi ngày ấy đã xa rồi,
Thỉnh thoảng chỉ quay về theo ký ức,
Quyển lưu bút nhạt phai đi màu mực,
Nhịp trống trường vẫn lay động hồn tôi.
Thầy cô xưa ai cũng đã già rồi,
Bạn bè kẻ chân trời người góc biển,
Tình cờ gặp nhau vỡ òa quyến luyến,
Nhắc chuyện đời lệ ứa thắm má môi
Tuổi học trò ai cũng ham nổi trội,
Dân Petrus Ký giỏi học và chơi,
Thể thao ,văn nghệ đều rất tuyệt vời,
Chuyện trai gái thì thôi khỏi phải nói...
Trường nam sinh tìm đâu ra bạn nữ?
Chẳng khó gì khi kết nghĩa Gia Long,
Tổng hội sinh viên còn đến liên thông,
Hội liên trường có it nhiều "chiến sữ"
Những ngày xuống đường những đêm không ngủ,
Giàn ná thun, đá chọi lưu đạn cay,
Sân trường tràn ngập lửa đỏ, kẻm gai,
Tiếng hát hào hùng đòi quyền dân chủ.
Nhắc lại chuyện xưa lòng buồn man mác,
Nhưng hành trang cũng rớt lại nụ cười,
Dẩu số phận mổi người một khác,
Áo trắng học trò vĩnh cửu đẹp tươi...
Rất nhiều tấm lòng đơn sơ chân thật
Dẫu xa xôi nhưng ta vẫn thấy gần
Có những con người chưa lần gặp mặt
Qua màn hình tình cảm bỗng nhiên thân
Như bóng trăng đuổi nhánh lá ngoài sân
Chuyện khoai sắn ruộng nương sao mộc mạc
Nỗi niềm riêng bâng quơ qua khúc hát
Dù người dưng cũng vướng víu nợ trần
Lắm người bảo tình ảo rất phù vân
Là chưa xét hết mọi bề phải trái
Nếu chúng ta chịu lắng lòng cảm nhận
Thời gian trôi thu ngắn lối đi dài
Những nụ cười trong như giọt sương mai
Làm ấm lại những trái tim giá lạnh
Lời nói thẹn thùa đong đưa huýt láy
Ta mơ màng ngỡ lạc cỏi tình say
Người trên net tuy gặp gở hàng ngày
Tầm mắt vẫn chưa nhận ra nhau được
Cứ tưởng tượng gót son êm nhẹ bước
Dáng yêu kiều sau câu chữ tung bay
Chưa bao giờ tay được chạm bàn tay
Sao hơi ấm như lan vào tim phổi
Người và ta cách xa nhau vời vợi
Sao hương thơm ngan ngát phủ quanh đời
Hồn đắm chìm trong cõi ảo chơi vơi
Men tình ái luôn làm ta say khướt
Suối tóc em có dài đen óng mượt
Ta mơ một lần thả nó buông lơi
Ngọt ngào làm sao hai tiếng anh ơi
Từ máy tính đã đi vào giấc ngủ
Bến hạnh phúc ta đắp xây mong đợi
Chờ gặp người sáng tỏ chuyện riêng tư
Những câu thơ viết thay lời tâm sự
Lẫn nụ hôn môi gợi mở nguồn vui
Ân tình thiết tha chia sẽ ngọt bùi
Đã cuốn hút bao nhiêu hồn nam nữ
Chỉ thế thôi! chỉ trao nhau câu chữ
Kết nợ duyên thành bạn hữu người thân
Biết mai nầy trên vạn nẽo đường trần
Có hòa hợp nhau nối liền tình sử?
HIỀN NHÂN
Chưa phai tình cũ
Tôi khơi tro tàn tìm lại một ước mơ
Tôi đập vỡ gương để tìm em ngày đó
Sao em như con dế rụt đầu trong thảm cỏ
Không vươn mình lên nhận nắng gió bốn phương trời?
Em cứ thả hồn mình vào kinh kệ chơi vơi
Rồi than trách đời phù du toàn bể khổ?
Hạnh phúc chúng mình một thời tương ngộ
Nói thế nào em cũng chưa quên được tôi
Nụ cười em vẫn tươi đẹp trên đôi môi
Sao ánh mắt đem nhuộm màu thẳm tối?
Nếu có thể tôi sẳn sàng đánh đổi
Núi sầu em bằng cả cuộc đời tôi
Ôi! đôi mắt từng sáng trong như ngọc bội
Ngước nhìn tôi lộ rỏ một trời thương
Có lẽ nào vì cuộc sống vô thường
Vội qui nạp trái tim tôi gian dối?
Không YL ơi chẳng bao giờ tôi phản bội
Ân tình em như máu thịt nuôi xương...
HIÊN NHÂN
TUỔI HỌC TRÒ CỦA TÔI
Tuổi thơ tôi ngày ấy đã xa rồi,
Thỉnh thoảng chỉ quay về theo ký ức,
Quyển lưu bút nhạt phai đi màu mực,
Nhịp trống trường vẫn lay động hồn tôi.
Thầy cô xưa ai cũng đã già rồi,
Bạn bè kẻ chân trời người góc biển,
Tình cờ gặp nhau vỡ òa quyến luyến,
Nhắc chuyện đời lệ ứa thắm má môi
Tuổi học trò ai cũng ham nổi trội,
Dân Petrus Ký giỏi học và chơi,
Thể thao ,văn nghệ đều rất tuyệt vời,
Chuyện trai gái thì thôi khỏi phải nói...
Trường nam sinh tìm đâu ra bạn nữ?
Chẳng khó gì khi kết nghĩa Gia Long,
Tổng hội sinh viên còn đến liên thông,
Hội liên trường có it nhiều "chiến sữ"
Những ngày xuống đường những đêm không ngủ,
Giàn ná thun, đá chọi lưu đạn cay,
Sân trường tràn ngập lửa đỏ, kẻm gai,
Tiếng hát hào hùng đòi quyền dân chủ.
Nhắc lại chuyện xưa lòng buồn man mác,
Nhưng hành trang cũng rớt lại nụ cười,
Dẩu số phận mổi người một khác,
Áo trắng học trò vĩnh cửu đẹp tươi...